Kết quả tìm kiếm cho "Đà Lạt xưa"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 467
Xã Đạ Tẻh (tỉnh Lâm Đồng) nổi lên với những sản phẩm nông nghiệp OCOP ứng dụng công nghệ cao như lúa nếp quýt, sầu riêng, bưởi da xanh, dâu tằm…
Giữa nhịp sống tất bật nơi xứ người, người Việt xa quê vẫn luôn dành tình cảm đặc biệt cho Tết Nguyên đán - Tết cổ truyền của dân tộc - với tất cả nhớ thương, khắc khoải và khát khao được trở về. Với kiều bào, Tết không chỉ là thời khắc chuyển giao năm mới, mà còn là hành trình trở lại nguồn cội, nơi có mâm cơm sum họp, có tiếng cười rộn rã của đoàn viên và những hương vị thân quen không thể tìm thấy ở nơi nào khác.
Trong những năm gần đây, sách và các ấn phẩm Tết đã dần trở thành món quà tinh thần quen thuộc, truyền tải những giá trị truyền thống bằng cách diễn đạt gần gũi với nhiều thế hệ.
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
Thú chơi đồ xưa, đồ cổ như mạch ngầm trong dòng chảy văn hóa. Giữa thời đại biến chuyển không ngừng, gìn giữ những giá trị đặc trưng được bảo lưu trên các kỷ vật cũng là một cách người hiện tại nối tiếp truyền thống của người đi trước và tiếp tục trao truyền cho thế hệ sau.
Sắc mai vàng điểm tô không khí rộn ràng đón Tết trên vùng đất phương Nam. Tại An Giang, nhiều hộ dân vẫn bền bỉ gìn giữ những giống mai quý, chăm sóc từng gốc cây với sự cẩn trọng và tâm huyết. Việc canh cho mai nở đúng thời khắc giao thừa không chỉ là kinh nghiệm nghề trồng kiểng mà còn thể hiện tình yêu với truyền thống, với nét đẹp văn hóa Tết cổ truyền của dân tộc.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.
Có những hương vị được mặc định trong ký ức tháng chạp. Điển hình là mùi lá chuối phơi cuối năm, mùi nếp mới quyện khói bếp, mùi bánh tét đang sôi lặng lẽ trong đêm miền Tây. Mỗi khi tháng chạp chạm ngõ, người ta đã nghe Tết về từ những công việc rất nhỏ: Chẻ lạt, rửa lá, vo nếp. Không ai bảo ai, cả nhà cùng làm, như thể đó là một thói quen đã nằm sẵn trong máu thịt.
Cây mai tồn tại một cách khiêm nhường lặng lẽ quanh nhà gần như suốt cả năm. Mai chỉ thật sự tỏa sáng, khoe sắc đúng độ tiết xuân, vào những ngày Tết cổ truyền của dân tộc, điều này mang nhiều ý nghĩa.
Trời se lạnh, nắng ấm dần sau ngày rằm tháng chạp cũng là lúc mọi nhà bắt đầu chuẩn bị Tết.
Đến với Huế vào những ngày Tết, du khách có thể bắt gặp những hội chơi đổ xăm hường trong các gia đình. Đây là thú vui tao nhã, được người dân xứ Huế ưa chuộng trong những ngày Tết. Trò chơi này mang thêm phần thi vị cho hương vị Tết cổ truyền xứ Huế - nơi tiếng lách cách xúc xắc hòa quyện cùng tiếng cười vui vẻ, gợi nhớ về những ngày xuân xưa cũ đầy ý nghĩa.